Phiêu Bạt - NGUYỄN TRƯỜNG SƠN (HOA XANH)

Moderator: DaMinhChau

Re: Phiêu Bạt - NGUYỄN TRƯỜNG SƠN (HOA XANH)

Postby DaMinhChau on Fri Jan 09, 2009 1:31 am

Chương 11

Hết ngày hôm ấy và sang ngày hôm sau Dũng tìm cách đưa Nga rời khỏi Đà lạt. Anh gặp lại anh lơ xe quen, hỏi thăm đường đất và giờ khởi hành của các chuyến xe. Được biết ở Đà lạt ngoài những chuyến xe xuống Sài gòn, còn có những chuyến xe đi Nha Trang. Dũng liền nảy ra ý kiến đưa thẳng Nga ra Nha Trang, với hy vọng Nga sẽ tìm lại được ngôi nhà hồi nhỏ.
Anh lơ giới thiệu Dũng với một ông tài già lái xe vận tải chở hàng hóa đi Nha Trang. Ông Tài hứa cho Dũng và em gái - Dũng nhận đại như thế để mọi người khỏi nghi ngờ - đi nhờ xe với điều kiện phải chờ sẵn ngoài đầu thành phố vào đúng chín giờ sáng hôm sau. Khi xe ông đi qua, ông sẽ ngừng lại cho lên, nhưng nếu quá hẹn ông không chờ được.
Dũng mừng rỡ chạy về, lảng vảng quanh nhà Sáu Lung để chờ báo tin cho Nga hay. Gặp Nga đang kiếm những cành cây khô về làm củi đun, Dũng chạy lại nói :
- Nga, mai sáng chúng ta đi Nha Trang.
Nga bối rối :
- Ngày mai à !... Đi thật sao anh ?
- Một xe chở hàng đi Nha Trang nhận cho chúng mình đáp nhờ. Ông tài hẹn chúng mình chờ ở đầu thành phố đúng chín giờ sáng.
Dũng kéo Nga ngồi khuất sau bụi cây để khỏi có người trông thấy, hăm hở tiếp :
- Tối nay Nga sửa soạn đi, rồi mai sáng, Nga cứ vờ đi bán hàng như thường lệ. Để khỏi có ai nghi ngờ, Dũng sẽ không đến đón Nga. Chúng mình hẹn nhau ở đầu phố. Nga đứng nấp vào một chỗ, chừng nào xe đến, Dũng sẽ ra hiệu. Xe chạy rồi là Nga khỏi lo gì nữa. Hết phải làm tôi mọi cho Sáu Lung, và sẽ sung sướng được trở về với cha mẹ.
Thấy Nga lộ vẻ bối rối lo ngại, Dũng hỏi :
- Tại sao Nga cứ sợ sệt thế ? Nga run vì sợ Sáu Lung ? Hay là...
Dũng thở dài :
- Hay... Nga nghĩ đến thằng Sửu ?
Nga xoay hẳn người nhìn thẳng vào mặt Dũng :
- Ồ, anh Dũng, anh đừng nghĩ bậy ! Thằng Sửu là một học sinh mất nết cậy mình con nhà giàu nên cứ chạy theo trêu chọc Nga. Anh đừng tưởng vì hắn mà Nga không nhớ đến cha mẹ, không sốt sắng muốn tìm lại gia đình đâu.
Cô bé mỉm cười nhẹ nhàng :
- Mai chúng mình sẽ đi anh Dũng ạ. Nga nhất quyết rồi.
Và Nga bàn tính với Dũng phải làm sao cho Sáu Lung khỏi nghi ngờ.
Ngồi khuất sau bụi sim, đôi trẻ yên tâm bàn bạc. Chung quanh chúng những con chim sẻ chuyền cành ríu rít. Một đàn chim đậu trên bụi cây gần đó bỗng nhiên hoảng hốt bay vụt lên. Dũng nghi ngờ nhổm dậy, nhìn quanh, thoáng nghe như có tiếng động sột soạt.
Nga trấn tĩnh Dũng :
- Chắc lại một con chó hoang nào đấy. Ở đây chó hoang nhiều lắm, nhưng hễ thấy bóng người là chúng lủi mất.
Dũng yên tâm ngồi xuống. Dưới vòm trời xanh, bát ngát của cảnh sắc Đà lạt, Dũng quên hết mọi chuyện lo lắng. Anh chỉ muốn giây phút êm đềm này kéo dài tới chiều tối, tới mãi sáng ngày mai, rồi đưa Nga đi luôn khỏi hoàn cảnh hiện tại.
Nhưng Nga đã đứng lên :
- Thôi, sáng mai anh Dũng nhé. Nga sẽ đúng hẹn.
Sáng hôm sau, Dũng dậy thật sớm ra chực sẵn ngoài đầu thành phố. Bình minh bừng sáng rọi những tia nắng ấm xuyên qua màn sương ướt lạnh. Hơi sương tan dần, tản mát như những làn khói trắng. Một giờ đồng hồ qua. Ngoài chợ có lẽ người họp đã đông. Nga vẫn chưa tới. Dũng mong ngóng từng giây, sốt ruột đứng không yên bên vệ đường. Anh nhớn nhác nhìn quanh thầm mong Nga đừng gặp điều gì trắc trở. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng ngả bóng những cây thông trên mặt đường. Chiếc xe vận tải từ trong ra, tiếng động cơ nổ ròn tiến lại nhấn còi giục cấp bách. Dũng bấn loạn chạy ra đường. Ông tài già ló đầu hỏi :
- Đi chứ ? Còn em cậu đâu ?
Dũng giơ hai tay lên trời, dáng điệu thất vọng.
- Nó chưa tới kịp. Ông tài làm ơn chờ chúng cháu một lát được không ?
Ông tài lắc đầu :
- Trễ rồi ! Chủ xe là người khắt khe lắm. Thôi cậu liệu cách khác vậy.
Chiếc xe đò rồ máy chạy. Dũng nhìn theo, lòng băn khoăn khổ sở. Rồi như điên cuồng Dũng cắm cổ chạy bay về phía nhà Sáu Lung. Anh nấp vào bụi sim hôm trước, thở dốc, và nhìn quanh chờ đợi. Lâu lắm vẫn không thấy bóng Nga. Hay Nga đã đi rồi, và cô bé ở ngoài chợ ?
Dũng trở lại con đường mòn. Được một quãng anh chợt thấy bóng Sửu thấp thoáng sau đám cỏ lau. Dũng cúi mình bò tới. Anh bỗng cắn chặt môi cho khỏi bật tiếng kêu :
- Ồ !
Nga đang đứng trước mặt Sửu, dáng điệu căm giận.
Giọng cô bé như lạc hẳn đi :
- Anh Sửu, tại sao anh khốn nạn thế ?
- Tôi không muốn cho Nga đi.
- Ai bảo với anh là tôi có ý định bỏ trốn ? Tại sao anh biết ? À, thôi tôi hiểu rồi, chiều qua anh đã theo rình chúng tôi, anh nấp sau bụi cây làm đàn chim bay lên. Lúc ấy Dũng đã nghi ngờ, nhưng tôi không dè lại là anh !
Quá giận cô bé cười nhạt :
- Anh đã nghe trộm được câu chuyện của chúng tôi. Anh lại tưởng tôi là con gái Sáu Lung, nên đã hèn nhát lén đến báo cho hắn biết để hắn giữ tôi lại. Nhưng tôi nói thật cho anh biết : tôi không phải là con hắn, tôi còn cha mẹ và tôi sẽ đi tìm.
Thằng Sửu nhăn nhở :
- Nga không đi đâu được, phải ở lại đây với tôi !
- Anh là đồ đểu. Đi hay ở là quyền của tôi, việc gì đến anh. Anh tưởng giữ được tôi à. Tôi sẽ đi, anh hiểu chưa, cả anh lẫn Sáu Lung không làm gì tôi được.
Thằng Sửu nãy giờ vẫn nhơn nhơn nét mặt đứng nhìn Nga, bỗng tiến lại nắm lấy tay cô :
- Nga phải ở lại, nghe chưa !
Nga hét :
- Bỏ tay tôi ra !
Dũng theo dõi màn kịch, tim khua rộn như trống đập. Thấy Sửu nắm chặt tay Nga, anh vùng đứng lên. Nga hoảng hốt kêu, Sửu quay lại.
Dũng cố trấn tĩnh nói :
- Nga đừng sợ, có Dũng đây !
Và nhìn Sửu, Dũng gằn giọng :
- Bỏ tay ra.
Thằng Sửu không thèm đáp lại. Hắn lừ lừ nhìn Dũng, nghiến mạnh quai hàm, rồi bất thình lình vung mạnh một quả đấm vào mặt Dũng. Như hôm ở Vũng Tàu đánh nhau với Tâm, Dũng ngã xuống đất.
- Anh Sửu !
Nga khẩn khoản ngăn Sửu lại. Nhưng hắn không nghe, phóng người đè lên Dũng, trong lúc anh đang lồm cồm bò dậy, và cuộc vật lộn tiếp diễn.
Nga hoảng sợ mếu máo :
- Anh Dũng ! Chạy đi, anh Dũng !
Dũng không đời nào bỏ cuộc, dù Sửu vạm vở hơn. Mỗi lần bị đánh ngã, Dũng lại bật dậy như chiếc lò xo và đánh trả lại. Sửu điên cuồng đấm đá. Nhưng trước sự lanh lẹ của Dũng hắn thở dốc lên. Rồi thừa lúc hắn sơ hở, Dũng quật hắn ngã sóng soài. Nóng lòng hạ địch thủ Dũng xông lại toan đè lên người hắn. Nhưng Nga vội hét :
- Anh Dũng... coi chừng ! Hắn có dao !
Dũng kịp nhìn thấy lưỡi dao Sửu vừa bật ra. Một cú đá làm lưỡi dao văng đi xa.
- Đồ khốn !
Thu hết can đảm, và tin chắc vào sự lanh lẹ của mình, lại nóng lòng muốn cứu Nga, Dũng cảm thấy mạnh dạn, nắm thế chủ động. Sửu bị Dũng cho liên tiếp đo đất hai lần. Đến lần thứ ba, hắn ngã vào một mỏm đá, đau quá dậy hết nổi. Dũng cởi dây lưng trói hắn lại, lôi hắn bỏ bên vệ đường.
Rồi Dũng gạt mồ hôi quay lại tìm Nga, gặp Nga ôm mặt khóc sau bụi cây. Lúc thấy lưỡi dao lóe sáng trong tay Sửu, sợ quá Nga chạy đi kêu cứu, nhưng chỉ chạy được đến đó thì Nga muốn ngất xỉu. Khi thấy Dũng, cô bé bàng hoàng.
- Anh Dũng !
Dũng đỡ Nga đứng lên :
- Nga đừng sợ nữa. Thằng Sửu không làm gì được chúng mình nữa đâu.
Nga run rẩy :
- Nga sợ quá.... tưởng hắn đâm chết anh mất. Hắn đâu rồi ?
- Hắn nằm trên đường mòn. Lát nữa Sáu Lung có đi qua sẽ cởi trói cho hắn. Bây giờ chúng ta phải đi ngay, phải chạy cho mau mới thoát, Nga ạ.
Đề thơ nghiêng bút soi tâm sáng
Đọc sách hiểu đời quẳng gánh lo.


Image
User avatar
DaMinhChau
 
Posts: 4332
Joined: Thu Jul 10, 2008 4:36 pm
Location: Nơi miên viễn

Re: Phiêu Bạt - NGUYỄN TRƯỜNG SƠN (HOA XANH)

Postby DaMinhChau on Fri Jan 09, 2009 1:32 am

Chương 12

Sau một cuộc chạy bộ qua mấy đồi cỏ, Dũng và Nga tiến vào khu rừng thông.
Vừa mệt, vừa quá xúc động cả hai dừng chân ngồi nghỉ. Nga ứa nước mắt mếu máo :
- Nga lo quá anh Dũng ơi ! Giờ này chắc Sáu Lung đang lùng kiếm tụi mình. Nếu hắn tóm được thì nguy.
- Ở đây đồi núi chập chùng, hắn biết mình đi lối nào mà tìm ? Với lại chắc hắn chỉ ra kiếm ngoài chợ thôi.
- Nhở hắn báo công an ?
- Hắn không dám đâu.
- Cả hai đứa đều không có lấy đồng xu nhỏ, biết làm sao bây giờ ?
Dũng thở dài :
- Dũng chưa biết tính sao cả. Chỉ biết là Dũng muốn cứu Nga thôi.
Cô bé quay lại nhìn Dũng với ánh mắt tin tưởng.
- Nga phục anh lắm. Anh giỏi và gan dạ như một người lớn vậy.
Dũng lặng lẽ mỉm cười. Trong thâm tâm, Dũng bỗng cảm thấy kiêu hãnh. Phải rồi, Dũng đâu có hèn yếu. Bao lận đận của cuộc đời với những thử thách gay go đã luyện cho Dũng nên người. Ồ, chưa đủ dày dạn như một người lớn, nhưng kinh nghiệm về lời khuyên của ông Hai Hòa anh thấy ông thật có lý khi bảo muốn đạt tới mục đích phải có nhiều nghị lực. Mục đích cứu thoát Nga nhất định Dũng phải đạt được.
Anh vùng nói :
- Nhất định Nga sẽ tìm được cha mẹ.
Nhưng hiện tại cả hai đang lạc lõng trên miền cao nguyên xa lạ này, đang lo sợ Sáu Lung, con người không chùn tay trước tội ác. Hai đứa có thể lẩn trốn, nhưng biết lẩn trốn được bao lâu sẽ sa vào tay của tên lưu manh ác độc kia ?
Dũng suy nghĩ miên man, trong lúc Nga mỏi mệt ngả đầu trên vai Dũng.
- Phải đi... phải đi gấp !
Dũng thầm nhủ như thế và anh đưa mắt nhìn về phía chân mây. Sương chiều đã tụ trắng từng đám, bảng lảng dưới các chân đồi. Anh bảo Nga :
- Phải rời khỏi đây đêm nay. Qua ngày mai, Sáu Lung được thằng Sửu phụ giúp, có thể tìm ra bọn mình.
Và Dũng hỏi tiếp :
- Nga có sợ đi trong đêm tối không ?
- Có anh bảo vệ, Nga không sợ gì cả.
Dũng nắm lấy tay Nga, như để trấn tĩnh thêm.
- Vậy ta đi thôi !

*

… - Thế là thoát anh Dũng nhỉ ! Nga thật không ngờ…
Và nhắm mắt lại, Nga nghĩ đến sáng hôm sau đặt chân lên thành phố Nha Trang, đến ngôi nhà có những cây dừa phía trước vườn mà cô hy vọng sẽ tìm nhận ra được. Rồi tưởng tượng đến lúc gặp lại cha mẹ, mà Nga không còn hình dung nổi dáng người.
Cô ghé vào tai Dũng thì thầm :
- Anh Dũng nhỉ, không biết ba má thật của Nga ra sao ?
- Rồi Nga sẽ biết mà !... Có điều Dũng tin ba má Nga là người tử tế chứ không như Sáu Lung....
- Anh chắc không ?
- Tuy chưa biết, nhưng Dũng đoán thế.
Nga ngước mắt nhìn Dũng như chờ đợi anh giải thích, Dũng mỉm cười tiếp :
- Nga còn nhớ hôm đầu gặp Dũng, Nga đã nói gì không ?
- Nga nói gì với anh nhỉ ?
- Nga bảo Nga là con nhà giàu, có nhiều quần áo đẹp, và Nga chỉ đi bán vé số cho vui vậy thôi.
Nga mỉm cười :
- Nga nói dối anh vì dạo ấy Nga không muốn anh tọc mạch theo Nga.
- Dĩ nhiên... Nhưng Nga không che mắt Dũng được. Tuy lam lũ vì bị Sáu Lung đày ải, Nga vẫn có vẻ là con nhà tử tế. Điều ấy cả ông Hai Hòa cũng nhận thấy...
Đề thơ nghiêng bút soi tâm sáng
Đọc sách hiểu đời quẳng gánh lo.


Image
User avatar
DaMinhChau
 
Posts: 4332
Joined: Thu Jul 10, 2008 4:36 pm
Location: Nơi miên viễn

Re: Phiêu Bạt - NGUYỄN TRƯỜNG SƠN (HOA XANH)

Postby DaMinhChau on Fri Jan 09, 2009 1:32 am

Chương 13

Nha Trang !
Ra khỏi bến xe, Dũng và Nga khấp khởi nửa mừng, nửa lo. Mừng vì cuộc hành trình vừa qua không có gì trắc trở. Chuyến xe đêm, mọi người đều say ngủ, hàng hóa chất đầy, nên không ai để ý đến hai đứa trẻ ngồi khuất một chỗ. Nhưng bước chân vào thành phố thì nỗi lo ngại làm cho lòng họ không yên.
Dũng tự hỏi : liệu Nga có nhận ra được ngôi nhà thuở nhỏ giữa bao nhiêu ngôi nhà trong thành phố này không ?
Anh liếc nhìn Nga, và hiểu ngay Nga cũng đang trong tình trạng lo ngại ấy. Cả hai im lặng đi, nhớn nhác hết phố này qua phố khác… Chiều đến họ lần ra phía bờ biển.
- Anh Dũng coi kìa !
Phía trước mặt một dãy nhà kiểu biệt thự nằm dài trên bãi biển. Đứng xa nhìn lại bóng những ngôi nhà đó in hình trên mặt biển xanh lơ, đang nhuốm hồng dưới ánh nắng hoàng hôn.
Nga mừng rỡ :
- Đúng đây rồi ! Hồi nhỏ Nga đã ở đây.
Cô bé hăm hở kéo Dũng về phía ấy, tim đập rộn ràng. Qua mỗi biệt thự thấy có cây dừa nào trong vườn Dũng cũng chỉ cho Nga. Cô bé hồi hộp đến gần nhìn qua hàng rào rồi lại lắc đầu :
- Không, không phải nhà này.
Hy vọng tìm lại được căn nhà hồi thơ ấu mong manh, và cũng thực vất vả. Tuy vậy Nga như quên cả mệt nhọc, hễ nhác thấy bóng dừa thấp thoáng sau một hàng rào là cô bé lại kéo Dũng đi tới. Nắng chiều dần tắt. Dũng nghĩ đến chỗ trú nhờ qua đêm. Anh bảo Nga :
- Trời gần tối rồi. Chúng ta phải lo chỗ nghỉ đêm nay đã.
Nga cố nài :
- Ráng tìm thêm một đường phố này nữa, anh Dũng ạ.
Rồi Nga lại kéo Dũng đi, cho đến khi mệt nhoài, Nga choáng váng phải bám lấy Dũng. Anh phải can :
- Thôi để sáng mai, khỏe khoắn, Dũng sẽ đưa Nga rảo khắp thành phố. Thế nào Nga cũng tìm thấy.
Mệt quá, Nga đành theo Dũng, rầu rĩ quặt sang một đại lộ có hai hàng cây thẳng tắp chạy vào thành phố. Chợt Nga dừng lại, thốt gọi :
- Anh Dũng !....
Nga chỉ vào một ngôi nhà khuất sau hàng dừa cao lớn.
- Đây rồi. Chính ngôi nhà này đây. Ồ, anh Dũng ơi, chắc Nga không nhầm đâu.
Dũng hấp tấp theo Nga đến gần. Ngôi nhà không có tường ngăn, không có giậu sắt, chỉ có ít cây cảnh trồng thành hàng làm giới hạn phân chia ranh giới. Dũng lưỡng lự không dám xâm nhập vào vườn, nhưng Nga đã hối hả kéo anh tới thềm cửa. Dũng phân vân tự hỏi : phải chăng đây chính là nhà của cha mẹ Nga ? Dù sao thì hai đứa cũng đã đứng ở trước cửa rồi. Dũng rụt rè đưa tay lên bấm chuông, rồi lo lắng đứng đợi. Có tiếng vặn khóa và cánh cửa hé mở. Một đầu người ló ra nhìn rồi cau mặt gắt :
- Muốn xin tiền hả. Vậy mà cũng bấm chuông nữa !
Dũng cãi :
- Chúng tôi không phải là kẻ hành khất.
- Thế muốn gì chớ ?
Dũng cố tìm lời giải thích. Anh ấp úng nói :
- Trong nhà này... có một em gái tên là Nga... bị thất lạc từ hồi còn nhỏ...
Nhưng người đàn ông đã ngắt ngang :
- Tụi bây lộn xộn gì đó, ông bà chủ đây không có con và nhà này cũng không có ai tên Nga cả ! Thôi cút đi không tao thả chó ra cắn què bây giờ.
Cánh cửa đóng sập lại. Nga bật khóc nức nở. Dũng dìu Nga trở ra, nhưng tới lề đường, Nga nhất định không chịu đi đâu nữa. Cô bé ngồi bệt xuống vệ hè ôm mặt khóc tấm tức. Dũng cố an ủi Nga, cho rằng Nga có thể lầm. Nga càng nức nở hơn, và nhất định không chịu :
- Không, Nga nhất quyết đây là nhà Nga. Nga nhận ra mấy cây dừa, mấy bực thềm cửa mà có lần chơi lò cò Nga đã bị té.
Cô bé vén mái tóc xòa trên trán chỉ một vết sẹo nhỏ gần thái dương :
- Anh coi này, vết sẹo hồi Nga bị té hãy còn đây. Nga đâu có nhầm...
Dũng không muốn làm Nga buồn thêm nữa. Nga đã khăng khăng ngồi lại, nên Dũng cũng đành ngồi xuống bên cạnh. Trời đã sẫm tối. Gió biển thổi vào lành lạnh. Nhưng Nga không hay biết gì, cứ lẩm bẩm như trong cơn mê sảng.
- Nhà của Nga... nhà của cha mẹ Nga...
Một người đàn bà từ bên kia đường sang, rảo bước vào trong vườn. Nga vùng đứng lên, đuổi theo bà ta đến thềm cửa.
- Bà ơi !
Người đàn bà có tuổi giật mình quay lại.
- Gì đó em ?
Nga nước mắt ròng ròng :
- Bà ơi, hồi xưa em ở nhà này... em bị lạc lâu lắm rồi... nhưng em vẫn còn nhận được. Tên em là Nga...
Người đàn bà chăm chú nhìn Nga rồi thốt kêu :
- Nga... em vừa nói tên em là Nga ?
Bà dìu Nga vào trong nhà, bật sáng ngọn đèn, chăm chú nhìn vào mặt cô bé :
- Nga, trời ơi, có phải thật là bé Nga của vú đây không ?
Đôi tay run rẩy, bà nâng mặt Nga lên ngắm nghía vuốt ve :
- Phải, vú nhận ra em rồi, khuôn mặt này, cái cằm này, mái tóc óng mượt này, đúng là Nga của vú rồi. Trời đất thánh thần ơi, tôi mê hay tỉnh đây ? Nga !... Em đi đâu bây giờ mới về !
Bà ôm Nga vào lòng, nghẹn ngào :
- Nga, em không nhận ra vú sao ?... Vú nuôi em từ hồi mới lọt lòng... vú Tám của em đây mà cưng !
Nga lẩm bẩm :
- Vú Tám... vú Tám, vâng em nhớ ra rồi.
- Nga ơi, hồi em bị lạc cả nhà đều khóc hết nước mắt. Em lạc đi đâu ?... và sao nay lại trở về được... nói cho vú nghe đi...
Xúc động nâng nghẹn nơi cổ, Nga chỉ yên lặng khóc. Dũng kể đầu đuôi cho vú Tám nghe.
Nga hỏi :
- Ba má em đâu rồi vú ? Sao không cho em gặp ba má em đi ?
Bà vú vừa khóc, vừa hôn lên mặt Nga.
- Tội nghiệp, ba em chết rồi. Ông thường xuống tàu đi luôn. Cách đây hai năm, sau một chuyến đi, ông trở về bị đau rồi mất. Ông thương nhớ em lắm, trên giường bệnh ông gọi tên em hoài.
Nga bưng mặt, nói không ra lời :
- Còn má ?
- Khi ba em mất, má em không muốn ở lại Nha Trang nữa. Bao đau buồn xảy ra nơi đây, nên bà đã đi nơi khác.
- Thế ngôi nhà này ?
- Bà bán cho vợ chồng một người bạn, hiện nay đương nghỉ trên Đà lạt. Vú muốn theo bà, nhưng vì vú già rồi, lại quê vú ở đây nên vú nhận làm công cho ông bà chủ mới.
- Hiện giờ má em ở đâu ?
- Bán nhà này rồi, bà mua một nhà khác ở Sài Gòn...
- Sàigòn ?
- Phải, ở đường Phạm Ngọc Thạch, gần nhà thờ Đức Bà.
Nga và Dũng nhìn nhau. Họ bỗng hiểu tại sao Sáu Lung lại vội vã đem Nga đi nơi khác.
- Má ở Sài gòn ! Em sẽ về Sài gòn gặp má.
Cơn xúc động quá mạnh vẫn còn làm cho mặt Nga tái xanh và không ngớt run rẩy. Vú Tám nói :
- Em không thể đi ngay Sài gòn vào giờ này được cưng ạ. Để vú dọn chỗ ngủ, và để hai em ăn uống cho khỏe đã. Ông bà chủ nhà đi vắng nhưng ở đây vú là quản gia. Với lại nếu có nhà chắc ông bà chủ nhà cũng mừng lắm vì ông bà là bạn thân với ba má em khi xưa.
Nửa giờ sau, Nga thiếp ngủ trong căn phòng xinh xắn của cô thủa trước. Còn Dũng nằm bên ngoài cửa sổ nhìn ra đại lộ. Anh nhìn mảnh trời sao hiện ngoài khuôn cửa và thấy lòng lâng lâng khoan khoái. Mục đích của anh thế là đã thực hiện. Ngày mai anh sẽ đưa Nga về Sài gòn, đến đường Phạm Ngọc Thạch gặp mẹ. Hôm đầu gặp Dũng, Nga đã nói dối với anh rằng nhà em ở đường Đồng Khởi, một phố lớn ở Sàigòn. Phải chăng đây là một linh cảm ? Chỉ còn một quãng hành trình nữa, Nga sẽ sung sướng hoàn toàn, sẽ trở về sống trong một ngôi nhà lớn, sẽ mặc những quần áo đẹp làm tăng thêm vẻ xinh xắn của em. Từ nay Nga gặp Dũng đứng bán báo trước Bưu điện, cô bé lại chẳng nở một nụ cười thương hại...
Ý nghĩ ấy làm Dũng buồn se thắt. Anh ra đóng cửa sổ lại, quay về giường rồi cũng chợp ngủ luôn.
Đề thơ nghiêng bút soi tâm sáng
Đọc sách hiểu đời quẳng gánh lo.


Image
User avatar
DaMinhChau
 
Posts: 4332
Joined: Thu Jul 10, 2008 4:36 pm
Location: Nơi miên viễn

Re: Phiêu Bạt - NGUYỄN TRƯỜNG SƠN (HOA XANH)

Postby DaMinhChau on Fri Jan 09, 2009 1:32 am

Chương 14 (hết)

Chuyến xe lửa Nha Trang Sài gòn phóng mình trên đường sắt giữa cảnh thơ mộng của miền Trung. Nga và Dũng ngồi im lặng nhìn những ruộng vườn, cây cối, loáng ánh nắng chạy trở lui hai bên đường tàu. Thỉnh thoảng Nga lại quay nhìn Dũng, mỉm cười :
- Mừng quá, anh Dũng ạ. Thật nhờ có anh mà Nga được sung sướng thế này !
Dũng cũng mỉm cười đáp lại.
Cuộc hành trình lần này đầy lạc quan và hứng khởi. Sáng nay vú Tám đã gọi điện cho bà chủ cũ báo tin mừng. Bà mẹ Nga muốn thân hành ra ngay Nha Trang đón con nhưng vì Nga và Dũng sẵn sàng lên tàu trở về Sài gòn nên bà đành nóng lòng đứng chờ ở sân ga.
Mỗi phút trôi qua là mỗi phút đưa Nga tới gần mẹ. Sắp được sà vào lòng người mẹ đã chín năm xa cách, nên em nhắc luôn miệng.
- Anh Dũng ơi, Nga sướng quá !...
Dũng cũng rộn ràng không kém, mong chóng được chứng kiến cảnh đoàn tụ của mẹ con Nga.
Đoàn tàu vượt ngang giòng sông Đồng Nai đang lững lờ uốn khúc giữa những ruộng vườn xanh ngắt. Xa xa những tòa nhà cao của Sài gòn đã thấp thoáng hiện ra, đoàn tàu hãm bớt tốc lực đi vào thành phố. Nga, Dũng tựa bên cửa tàu chăm chú nhìn ra. Tàu ngừng lại ở ga. Trên sân người đứng đợi đông đảo. Một thiếu phụ dáng người lịch sự bận y phục màu đen đứng riêng một nơi, vẻ ngơ ngác bối rối. Dũng chỉ cho Nga thấy, Nga thốt reo :
- Má Nga đó rồi.
Và cuống cuồng cô bé nhảy vội xuống tàu :
- Má !... Má !
Hai mẹ con ôm chặt lấy nhau thổn thức.
- Trời ! con của má... Ngọc Nga của má !
Dũng không ngăn nổi xúc động, quẹt ngang nước mắt.
Nga chợt quay lại, bảo me
- Đây là anh Dũng đó má ạ. Nhờ anh mà con tìm ra được má.
Bà Long buông Nga, đến nắm chặt tay Dũng :
- Vú Tám có cho má biết trong điện.
Nga tiếp :
- Má chưa rõ hết chuyện đâu. Để rồi anh Dũng sẽ kể hết đầu đuôi cho má nghe.
Dũng lúng túng trước vẻ sang trọng quý phái của thiếu phụ, đỏ mặt ấp úng :
- Dạ... thưa... cháu cũng mừng lắm...
Chiếc xe hơi đợi ngoài ga đưa bà và đôi trẻ về đường Phạm Ngọc Thạch. Xe quẹo vào cổng một ngôi biệt thự.
Giữa lúc xe đỗ lại trước thềm nhà, Dũng ngần ngại như thấy sứ mạng của mình đã chấm dứt. Anh đã đưa Nga về với mẹ cô, hai mẹ con lúc này còn quấn quít lấy nhau, còn cần thủ thỉ với nhau biết bao nhiêu chuyện.
Thấy Dũng ngập ngừng lui lại, Nga nắm tay Dũng lôi đi :
- Ồ, anh Dũng, vô nhà với Nga chứ.
Cửa mở vào một phòng khách rộng thông sang một phòng ăn bày biện rất đẹp. Trên tường có hai khung ảnh lớn, một bức có hình một người đàn ông ; còn bức kia có hình cô gái nhỏ trạc bốn năm tuổi đang ôm con búp bê trong tay.
Nga dừng lại rất lâu trước chân dung của cha. Hai giọt lệ lăn dài trên má.
Bà Long ghì chặt con vào lòng nghẹn ngào :
- Ba con đã thương nhớ con vô cùng...
Hai mẹ con đứng lặng rất lâu trước chân dung người quá cố. Dũng ý tứ rút lui sang một phòng kế cận. Đây là căn phòng nhỏ dùng làm chỗ nghỉ ngơi đọc sách, trang hoàng đẹp đẽ không kém gì phòng khách bên ngoài.
Đứng một mình trong căn phòng rộng lẫy Dũng cảm thấy áy náy, lạc lõng. Anh chợt nhìn qua cửa sổ, và bắt gặp một anh bán báo đi dưới đường. Anh nhận ra hình ảnh của anh trước kia và rồi đây hình ảnh đó sẽ còn tiếp tục. Hoàn cảnh nghèo nàn tự lập ấy Dũng đã vui lòng chấp nhận từ lâu. Dũng không hổ thẹn với hoàn cảnh, trái lại anh còn tự hào nữa. Nga chẳng đã phục anh như một "người lớn" là gì ! Và ông Hai Hòa, khi biết anh đã đem được Nga về với gia đình hẳn ông bằng lòng lắm. Nhưng Dũng không khỏi thở dài giữa khung cảnh sang trọng của nhà Nga. Anh thấy anh và Nga đã có một sự cách biệt. Dũng thầm nhủ :
- Mình nghèo quá… Dù sao cũng rất mừng cho Nga... Từ nay Nga sẽ sung sướng…
Nhớ đến ông Hai Hòa, Dũng thấy nóng lòng muốn trở về nhà. Ở phòng ngoài không nghe tiếng trò chuyện của mẹ con Nga nữa, hai mẹ con vừa dắt nhau lên lầu. Dũng trở ra phòng ăn, thấy trên bàn có sẵn đĩa bát cho ba người.
Anh mỉm cười :
- Bữa cơm đoàn tụ của mẹ con Nga. Mình sẽ dự phần với Nga.
Nhưng một ý nghĩ thoáng qua, Dũng xé mảnh giấy trong cuốn sổ tay, viết mấy chữ :
"Mừng ngày đoàn tụ của Nga, và cầu chúc Nga muôn vàn hạnh phúc."
DŨNG

Rồi đặt tấm giấy giữa bàn, anh rời phòng ăn, qua phòng khách, len lén bước ra khỏi cổng. Tới hè phố, Dũng chạy một mạch về với ông Hai.

NGUYỄN TRƯỜNG SƠN
Đề thơ nghiêng bút soi tâm sáng
Đọc sách hiểu đời quẳng gánh lo.


Image
User avatar
DaMinhChau
 
Posts: 4332
Joined: Thu Jul 10, 2008 4:36 pm
Location: Nơi miên viễn

Previous

Return to Truyện Dài



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest